96

HO’OPONOPONO – GIỚI HẠN KHÔNG

Một lần, Kaya – một vị thầy tâm linh chia sẻ : “Có một số nhà trị liệu bệnh hơn cả bệnh nhân của họ.” Ở khía cạnh này, Kaya đang nói tới khả năng thanh lọc chương trình sống của nhà trị liệu khi cộng hưởng với chương trình sống của người mà anh ta đang làm việc cùng.

Bởi lẽ, mọi thông tin ta tiếp nhận ở người khác không phải là người đó mà chỉ là dữ liệu của người đó. Những dữ liệu này được phản chiếu bên trong mình. Mình cần chịu trách nhiệm để làm sạch những dữ liệu này bên trong mình. Chỉ chú tâm làm sạch dữ liệu bên trong mình và không kỳ vọng là người khác sẽ thay đổi

Nếu coi mọi bệnh tật cũng là một dạng dữ liệu được lập trình thì chỉ có người lập trình nên chúng mới đủ năng lực để thay đổi những lập trình sai lệnh ấy.

Nếu coi giao tiếp là một dạng trao đổi dữ liệu và thông tin thì việc nhận xét, khẳng định về người khác là một bản ghi dữ liệu của chính mình. Vì thế, hãy cẩn trọng trong lời nói, suy nghĩ của bản thân để không vô tình làm hại mình, hại người.

Theo truyền thống của người Hawaii, trong ngôn ngữ nói thông thường chứa đựng mật ngữ có khả năng chữa lành. Đó là,

Tôi xin lỗi,

Hãy tha thứ cho tôi,

Thương lắm,

Cảm ơn,

Tiến sĩ Hewlen – người thực hành phương pháp Ho’oponopono để chữa lành cho bệnh nhân của mình.

Khi làm sạch nguồn dữ liệu bên trong mình với bốn câu nói kỳ diệu trên, chúng ta không hướng tâm ra ngoài. Chúng ta không ra lệnh cho vũ trụ hay Đấng Sáng tạo mà chỉ làm sạch bên trong bản thân mình. Chúng ta cũng không nhắc nhở hoặc hối thúc người khác làm sạch họ. Cái mình thấy ở họ là bởi sự phóng chiếu trong dữ liệu lập trình của mình. Giải phóng lòng tham cầu cải thiện người khác. Chúng ta giải phóng sự cộng hưởng bên trong mình trước. Những gì chúng ta ngầm ẩn nhận định về người khác cũng là một dạng dữ liệu dội ngược lại bản thân mình. Bởi một người nào đó mà chúng ta đang nhìn thấy chỉ là dữ liệu của người đó phản chiếu ra bên ngoài dưới góc nhìn nhận trong lập trình của riêng ta mà thôi. Khi giao tiếp với người khác với sự rộng mở như vậy, chúng ta sẽ cảm ơn người đó đã mang tới cho ta dữ liệu này, thông báo đến ta để cho ta có cơ hội quay vào bên trong và thanh lọc chính mình.

Chính cách ứng xử chịu trách nhiệm này mới có thể làm sạch dữ liệu của ta. Chúng ta sẽ bớt phán xét người khác hơn. Khi tháo bỏ sự gán nhãn ở mức độ ngầm ẩn hay bộc lộ thì dữ liệu bên trong ta mới có cơ hội chuyển hóa. Thực tế là chúng ta chỉ chủ động được những gì do chính ta tạo lập mà không chủ động được kết quả của việc ấy. Vậy thì, làm sạch mình sẽ là sự chủ động nơi ta còn kết quả hiển thị ở người khác đến đâu lại là một sự vận hành nhiều tinh tế.

Khi ấy, chúng ta có sự dũng cảm đối diện với những tình huống bởi ta xem chúng là một cơ hội, nơi mà ký ức truyền cảm hứng hành động. Bởi khoảnh khắc ta nhìn thấy chúng cũng là khoảnh khắc ta vượt lên trên dòng sông giận dữ, phán xét v..v.. Ta không còn bị nhấn chìm trong nó nữa rồi. Lòng tự tin của chúng ta sẽ được cải thiện và nó xuất phát rất mềm mượt. Tự tin không phải là tự phụ … Khi bạn thực sự tự tin, cái tôi của bạn sẽ mềm dẻo: tùy tình huống, bạn có thể nắm lấy cái tôi hoặc buông bỏ nó để học một cái gì đó  hoàn toàn mới thông qua việc lắng nghe. Và nếu bạn phát hiện ra rằng bạn không thể buông bỏ cái tôi, ít nhất bạn biết điều đó. Bạn có thể thừa nhận điều đó với bản thân. Cần rất nhiều sự tự tin để đủ khiêm tốn nhận ra các giới hạn của bản thân mà không chỉ trích mình. Nguồn tự tin bền vững nhất đến từ sự hiểu biết sâu sắc bản thân và sự trung thực về bản thân không giấu diếm.

Làm sạch dựa trên nguyên lý nào?

Khi bạn xóa bỏ một tập tin trong máy tính thì nó đi đâu? Nó đi tới thùng rác! Chính xác là thế! Chúng vẫn ở trong máy tính của bạn chỉ là bạn không nhìn thấy. Ký ức của bạn cũng thế. Chúng vẫn còn ở bên trong bạn chỉ là bạn không nhìn thấy. Tất cả những gì bạn mong muốn làm là xóa chúng hoàn toàn và vĩnh viễn. Bạn có hai cách sống cuộc đời mình. Sống trong ký ức hoặc sống một cách tràn đầy cảm hứng. Ký ức là chương trình cũ được bật lại. Cảm hứng là sự Thiêng Liêng gửi tới bạn thông điệp. Cách duy nhất để lắng nghe Đấng Thiêng Liêng và đón nhận cảm hứng sống  là thanh lọc mọi ký ức. Điều duy nhất bạn phải làm là thanh lọc. Liên tục thanh lọc mọi suy nghĩ cho dù nó là ký ức hay sự truyền cảm hứng. Mọi điều xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta chỉ là sự phóng chiếu của chương trình chúng ta.

Vấn đề là ký ức của chúng ta bị ảnh hưởng bởi những ký ức đau buồn về người, nơi chốn, đồ đạc. Trí tuệ đơn lẻ không giải quyết vấn đề này. Bởi vì trí tuệ chỉ quản lý. Quản lý mọi việc không phải là cách để giải quyết vấn đề. Bạn muốn để chúng buông bỏ. Sự Thiêng Liêng sẽ lấy những suy nghĩ đau đớn và thanh lọc chúng. Bạn không thanh lọc nơi chốn, con người và đồ đạc. Bạn thanh lọc năng lượng cộng hưởng với con người, nơi chốn, đồ đạc đó.

Những câu hỏi như “Điều gì đã diễn ra bên trong tôi để cho tôi thấy sự đau lưng của người này. Khi chúng ta nhìn thấy chương trình của người khác chúng ta cũng có nó. Ký ức là chương trình trong vô thức tập thể của con người. Khi bạn lưu tâm điều gì đó mà bạn không thích bạn cũng có nó bên trong. Chúng ta phải yêu thương nó để buông bỏ nó. Bạn sáng tạo nên thực tại đồng nghĩa với việc bạn sáng tạo nên những tình huống cụ thể bạn gặp trong thực tại của chính mình. Khi bạn thanh lọc bản thân bạn có thể thanh lọc các chương trình của mọi người. Nhưng có rất nhiều chương trình. Để đạt tới giới hạn O chúng ta cần thanh lọc nhiều hơn những gì có thể hình dung.

Hãy chọn chơi bản nhạc của bạn một cách xuất sắc nhất

Mỗi người trong chúng ta có những nhạc cụ, không ai giống ai. Mỗi người tận hưởng bản nhạc theo cách khác nhau. Họ cần chơi bản nhạc của họ chứ không phải của người khác. Chúng ta gặp vấn đề khi không cầm lấy nhạc cụ của mình hoặc chúng ta nghĩ rằng một ai đó có cái tốt hơn. Chúng ta hãy chơi đúng loại nhạc cụ trong bản nhạc đời sống. Khi bạn đóng vai trò của bạn và tôi đóng vai trò của tôi, thế giới vận hành. Vấn đề xảy ra là tôi cố trở thành bạn và bạn cố trở thành tôi.

Nếu Đấng Sáng tạo bảo bạn làm thì điều bạn làm là phải hạnh phúc. Những gì bạn đang làm là những gì Sự sáng tạo bảo bạn phải làm. Điểm quan trọng là không kháng cự vai trò của mình. Bạn có thể là một nhà văn như Michele Malone, một diễn viên như Jame Caan, huấn luyện viên như Frank Zane, hoặc một nhà văn như Jack London. Bạn hoàn toàn có thể là người viết nhạc, đóng phim, huấn luyện viên, viết tiểu thuyết.

Mỗi người có một radar của bạn bắt sóng những chương trình tương đồng với mình. Bạn có thể chữa lành nó bất kể lúc nào. Tựa như lúc bạn chỉ ra nó, bạn có nó. Những gì xảy ra trong đời sống của bạn không phải là lỗi của bạn mà là trách nhiệm của bạn. Bạn càng chữa lành những gì bạn bắt sóng được bạn càng dò đúng sóng của Nguồn.

Truyền cảm hứng quan trọng hơn chủ đích. “Chủ đích là trò chơi của tâm trí. Truyền cảm hứng được dẫn dắt bởi Đấng Thiêng Liêng. Ở điểm bạn lắng nghe, xin phép và chờ đợi. Chủ đích kiểm soát cuộc sống dựa trên giới hạn của bản ngã. Truyền cảm hứng đón nhận thông điệp từ Đấng Thiêng Liêng và hành động dựa trên điều đó. Chủ đích làm việc mang lại kết quả. Truyền cảm hứng làm việc mang lại phép màu. Bạn thích cái nào hơn?

Bài thiền của Morrnah: Morrnah Nalamaku Simeona được công nhận là một vị thầy giảng dạy mật ngữ hoʻoponopono trên khắp nước Mỹ, châu Á và châu Âu. (Nguồn: Wiki Pedia)

Morrnah – người Thầy Hawaii của Tiến sĩ Hewlen

Đấng sáng tạo Thiêng Liêng, cha, mẹ và con trai là một… Nếu tôi, gia đình tôi, tổ tiên tôi, đã gây ra cho bạn, gia đình, họ hàng, tổ tiên bạn của bạn, trong suy nghĩ, lời nói, hành động, từ thời điểm khởi thủy sự sáng tạo, chúng tôi xin sự tha thứ của bạn. Hãy để sự thanh lọc, giải phóng, thuần khiết, cắt bỏ mọi ký ức tiêu cực, khối tắc nghẽn, năng lượng, rung động, và biến đổi năng lượng không mong muốn này đến ánh sáng thuần khiết … Mọi việc đã được thực hiện. Bạn không đề nghị Sự Thiêng Liêng tha thứ cho bạn, bạn đang đề nghị Sự Thiêng Liêng tha thứ cho chính mình.

Thiền Cùng Hà review Ho’oponopono – Giới Hạn O

 

 

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply