76

VỚI TÂM TRÍ, HÃY QUAN SÁT – ĐỪNG CỐ DỪNG

Với tâm trí – hãy quan sát, đừng cố dừng

Trong thiền, lúc bạn khó thiền là lúc trong bạn nhiều suy nghĩ. Bạn cho rằng như thế là thiền không thành công. Không hẳn là thế! Một học viên tới với tôi và anh tự hào rằng: “Suy nghĩ là nghề của anh!” 🙂 . Và trên thực tế, anh có nhiều trách nhiệm đối với công việc của mình. Anh luôn trả lời mỗi khi được hỏi: công việc của anh có làm cho anh mệt mỏi không? Không! Không hề! Anh vẫn luôn làm chủ chúng và mọi việc không hề làm anh mệt. Khi anh thiền, sau nhiều ngày, anh khó có thể thiền được. Anh có chút thất vọng và lắc đầu chia sẻ: “Anh không thể thiền được. Anh vẫn liên tục suy nghĩ không dừng.” Giải pháp nào cho anh cũng như cho nhiều người?

Như Osho từng nói: “Suy nghĩ không thể bị dừng lại. Quan sát – đừng cố dừng. Và đừng quan sát như kẻ thù, vì nếu bạn quan sát tâm trí như kẻ thù, bạn không thể quan sát nó được.

Nhưng để có thể làm cho từ quan sát được hiểu dễ dàng thì cần chút kiên nhẫn cả đối với người dạy và người học. Đầu tiên, hướng sự quan sát của mình lên từng phần cơ thể. Sự chú tâm lên từng vùng cơ thể giúp gia tăng sự kết nối bên trong. Bởi không phải ai cũng có thể quan sát được suy nghĩ của mình trong những lần thực tập đầu tiên.

Sau đó, bạn có thể cảm nhận hơi thở. Hơi thở là một trong những đối tượng quan sát trong thiền. Lúc này, bạn thậm chí có nhiều suy nghĩ hơn. 🙂 Chuyện đó rất thường tình. Bạn sẽ cần thực hành nhiều lần nữa để neo giữ mình thông qua quan sát hơi thở.

Mang câu hỏi “Làm thế nào để giúp một người luôn lo lắng có thể tĩnh tâm?” tới cô Lê Thị Kim Tuyến – Tiến sĩ Y sinh, thạc sĩ Tâm Lý Học, người từng hành thiền lâu dài, cô đã trả lời như sau: “Một người lo lắng là lo lắng về một vấn đề gì đó. Hãy nói chuyện để cho họ mở lòng chia sẻ. Lúc ấy, họ được lắng nghe. Khi họ lo lắng, có thể là họ quên đi ý thức về tính toàn thể của họ. Với họ, mình có thể sử dụng phương pháp chú tâm tới cơ thể. Vì khi lo lắng quá, họ hay suy nghĩ. Khi suy nghĩ nhiều họ không chú ý tới cơ thể họ. Việc bắt họ từ bỏ suy nghĩ của họ là không thể. Suy nghĩ của họ cũng là một phần của họ, thuộc về con người họ. Mình chỉ có thể làm cho họ ý thức được tính toàn bộ của họ mà thôi.

Thêm một lần nữa, những gì mà Thiền Cùng Hà chia sẻ và giảng dạy hoàn toàn phù hợp trong việc cung cấp giải pháp đối với những người hay lo lắng hoặc đang trong trạng thái mất kết nối với cơ thể, cuộc sống của họ. Bài thiền Lắng nghe cơ thể và hệ thống các bài thiền thuộc chương trình này giúp cho học viên đưa sự chú tâm của mình về cơ thể. Trạng thái cảm nhận và kết nối với cơ thể là bước đầu của việc gia tăng cảm nhận. Rồi dần dần, điều chỉnh nếp suy nghĩ.

Học cách vui với những điều giản dị

Tâm trí thích thú với những chiêu trò phức tạp. Nó bận mải suy nghĩ và thường hay làm rối rắm thêm những điều vốn đơn giản. Khi bị cuốn theo những ham muốn không cưỡng lại được là lúc mà người ta dễ lạc mất niềm vui giản dị. Điều giản dị trong cuộc sống phải rất tĩnh lặng mới có thể nhận ra. Bởi nó hiện hữu để ta quan sát.

Nếu bắt gặp nụ cười của một em thơ trên đường mà ta cũng nhận thấy nụ cười của cô con gái nhỏ của mình, thì niềm vui ấy như mật ngọt, sánh mịn tuôn chảy. Mỗi chúng ta ai cũng cần học cách tiết chế bản thân mình, biết yêu thương những gì thân thuộc, biết nắm được phương pháp rèn giũa bản ngã để khai thông dòng chảy lành mạnh trong mình. Dũng khí để sống đời mình một cách hài hòa chỉ xảy đến khi ta dừng lại và mong muốn sống một cách sống khác với trước đây.

Chúng ta sẽ hướng tới những điều hạnh phúc giản dị nằm trong trái tim người khác thông qua sự hiện diện của mình. Đó là sự trưởng thành của một người em: sự định tĩnh dần trong tâm và thoát dần khỏi sự lệ thuộc cảm xúc,nhường chỗ cho sự bình ổn. Hay ánh mắt hồn hậu của một người bạn đã không còn sắc lạnh nữa mà ấm áp dần lên. Niềm vui của người quan sát nằm ở chỗ nhận thấy một người đã nắm lấy cơ hội của mình để sống những thời khắc giàu giá trị. Họ không ngừng biến chuyển bản ngã, tuân phục quy luật tự nhiên và tạo hóa. Lúc ấy, niềm cảm hứng là vô tận!

Chánh niệm – năng lực chữa lành tổn thương

Lúc bên học viên, năng lực chánh niệm của bạn trở thành một điểm quan trọng giúp họ cảm nhận sự tĩnh tâm. Nó mạnh hơn lời nói. Lúc này giữa người thầy và người học là sự giao tiếp thông qua sự hiện diện. Có những lần, khi tiếp xúc với một số học viên cụ thể, nước mắt tôi trào ra. Hiện tượng rung lắc cơ thể, nước mắt tự nhiên tuôn chảy là một hiện tượng không khó gặp khi học thiền hoặc dạy thiền. Lúc ấy, những đè nén được giải phóng tự do. Đặc biệt, học viên không có cảm giác phải giữ kẽ, ngại ngùng được thể hiện những cảm xúc ấy. Sau sự thanh tẩy tự nhiên này, dường như trong lòng vơi bớt nỗi ưu phiền tích lũy từ nhiều năm tháng.

Tôi thường dùng và chọn những bản nhạc chú tâm, nhẹ nhàng gợi lên lòng từ tâm và biết ơn để thiền mỗi khi làm việc với những học viên như thế. Nghe nhạc và thực hành thiền cho tới lúc những dây thanh trong trái tim mình hòa nhập và rung động trong dây thanh vô hình của họ. Cứ như thể tôi đang nói với chính mình hơn là với một cá nhân tách biệt. Khi thấy lòng mình nhẹ nhõm là tôi hiểu có chút thay đổi nào đó bên trong con người của mỗi học viên. Sự phản kháng dường như không còn nữa. Khi mà tôi cảm thấy an ổn trong lòng và nhận được những dự cảm về sự an ổn đó ở người khác, là lúc tôi thấy mình đi đúng hướng.

Và cũng như Osho nói: “Cơ thể có thể chia tách nhưng tâm trí thì không. Những liên hệ trong trường thông tin xảy ra một cách tinh tế và mạnh mẽ. Những suy nghĩ của một người không chỉ thuộc về chính người đó mà còn thuộc về trường thông tin toàn thể của người đó.” Mới hay, dạy thiền không chỉ đơn giản mình mang tới lớp thiền con người mình mà mang lại sự hiện diện của mình. Ở đó, sự nhạy cảm là sự kết nối. Ở đó, chúng ta được học cách thấu cảm.

Thiền Cùng Hà cảm ơn bạn đã đọc bài viết này. Nếu thấy hữu ích bạn hãy chia sẻ nó cho những người bạn!

Mời bạn đọc các bài liên quan:

ÁNH SÁNG CHÁNH NIỆM

 

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply