1
44

SỐNG ĐỜI PHỤNG SỰ

Trong vài năm gần đây câu hỏi “Tôi có thể giúp đỡ được gì?” đã trở nên ý nghĩa đối với nhiều người. Nhưng có lẽ còn một câu hỏi sâu sắc hơn, một câu hỏi thực sự là “Tôi có thể phụng sự điều gì?”

Phụng sự khác hoàn toàn sự giúp đỡ. Sự giúp đỡ dựa trên sự chênh lệch. Mỗi khi ta giúp đỡ ai đó ta hay dựa trên lợi thế hoặc thế mạnh của mình để giúp đỡ người yếu thế hơn. Mỗi lần giúp đỡ, ta thường giúp đỡ người yếu hơn mình, người cần đến mình, người cảm thấy chông chênh. Khi trao đi sự giúp đỡ ta cảm thấy tự tin, giá trị, trọn vẹn. Khi giúp đỡ người khác ta ý thức được điểm mạnh của bản thân mình.

Còn khi phụng sự ta không hướng đến điểm mạnh mà hướng đến sự toàn vẹn bên trong mình. Trong phụng sự ta mang cả giới hạn, tổn thương, góc tối của mình vào đó. Chúng ta mang sự toàn thể của chúng ta vào với sự toàn thể của người khác. Lúc này, mối quan hệ trong trạng thái quân bình.

Giúp đỡ hình thành một sự hàm ơn, mắc nợ. Khi bạn giúp đỡ ai đó bạn cảm thấy mình được nâng lên. Nhưng khi bạn phụng sự bạn ở trong trạng thái kết nối đa chiều, ví dụ như khi bạn chữa lành. Lúc này, không ai mang nợ ai. Bởi khi ta phụng sự người khác cũng là lúc ta phụng sự chính mình. Khi giúp đỡ ai đó, ta có cảm giác hài lòng. Khi phụng sự ta khởi sinh lòng biết ơn. Đây là hai điểm hoàn toàn khác biệt.

Phụng sự cũng rất khác với việc sữa chữa người khác. Khi nhìn nhận một ai đó cần sửa chữa ta vô hình áp đặt cho họ những mảnh vỡ thôi thúc ta hành động. Khi sửa chữa người khác ta không nhìn nhận người đó như một tổng thể trọn vẹn hay tin tưởng vào trạng thái nguyên lành của họ trong đời sống. Khi phụng sự chúng ta nhìn nhận và tin tưởng vào sự toàn thể. Đó là điều mà ta hồi đáp bằng cả sự hợp tác với chính mình.

Có một khoảng cách giữa ta với bất kỳ ai và điều gì mà ta mong muốn sửa chữa. Sửa chữa là một dạng phán xét. Phán xét tạo ra khoảng cách, mất kết nối. Khi sửa chữa người khác ta sẽ dễ dàng có xu hướng tạo ra khoảng cách về đạo lý. Chúng ta không thể phụng sự khi có khoảng cách. Chúng ta chỉ có thể phụng sự điều mà ta có kết nối sâu sắc, sẵn lòng chạm tới. Đây là thông điệp cơ bản của Mẹ Teresa. Chúng ta phụng sự cuộc sống không chỉ vì nó khiếm khuyết mà còn vì nó là sự thiêng liêng.

Nếu sự giúp đỡ mang lại trải nghiệm về sức mạnh, sửa chữa mang lại trải nghiệm về tác động và thẩm quyền thì phụng sự mang lại trải nghiệm về sự kỳ diệu. Người sửa chữa có ảo tưởng về việc cải thiện kết quả. Người phụng sự có niềm vui của việc phục vụ điều gì đó lớn lao, cốt lõi mà chính họ cũng chưa biết. Sửa chữa và giúp đỡ mang tính cá nhân, cụ thể, rõ ràng. Chúng ta có thể sửa chữa và giúp đỡ nhiều người và nhiều việc khác nhau trong cuộc sống của mình. Còn khi chúng ta phụng sự, chúng ta luôn phục vụ cho cùng một điều. Con người đã từng phụng sự trong suốt đời sống của mình. Chúng ta phụng sự sự toàn thể và làm chủ cuộc đời mình.

Cuối cùng thì chúng ta có thể sửa chữa mà không có sự phục vụ. Chúng ta có thể giúp đỡ mà không có sự phục vụ. Chúng ta có sự phục vụ mà không có sự giúp đỡ hay sửa chữa. Nói một cách rộng hơn, sửa chữa và giúp đỡ phục vụ cho công việc của bản ngã, còn phụng sự là công việc của linh hồn. Hai việc này nhìn bề ngoài có vẻ giống nhau nhưng bên trong thì hoàn toàn khác biệt. Lợi ích từ đó cũng khác biệt.

Chúng ta phục vụ mình cũng như người khác. Điều đó khiến ta mạnh mẽ. Thời gian qua đi, sửa chữa và giúp đỡ làm cho thất thoát, cạn kiệt. Nó khiến ta kiệt sức. Phụng sự là làm mới. Mỗi lúc chúng ta phụng sự, tự bản thân công việc ấy bảo dưỡng chúng ta.

Phụng sự là tiền đề cơ bản nơi mà bản chất tự nhiên của cuộc sống là sự linh thiêng, là sự tự chủ thánh thiện nơi chứa đựng mục đích vô tận. Mỗi lúc phụng sự, ta biết mình thuộc về cuộc sống và thuộc về mục đích sống. Hay nói một cách tổng quát, giúp đỡ, sửa chữa và phụng sự là các cách nhìn nhận cuộc sống. Mỗi lúc bạn giúp đỡ, bạn nhìn nhận cuộc sống yếu đuối, mỗi lúc bạn sửa chữa, bạn nhìn nhận cuộc sống là những mảnh vỡ. Còn lúc bạn phụng sự, bạn nhìn nhận cuộc sống như một tổng thể. Từ góc độ tiếp cận của phụng sự, tất cả chúng ta được kết nối: Mọi khổ đau và niềm hứng khởi của bạn cũng là của tôi. Phụng sự được thúc đẩy một cách tự nhiên theo cách thức này.

Cuối cùng là, sửa chữa và giúp đỡ là điều trị bệnh chứ không phải chữa lành. Còn trong phụng sự, chúng ta cho phép mình dịu dàng với những tổn thương của bản thân để từ đó có thể dịu dàng với những tổn thương của người khác. Đối với nhà chữa lành, thế giới không phải là những mảnh vỡ cần phải sửa chữa … mà là một điều bí ẩn. Mọi điều và mọi người đều ẩn giấu trong họ điều bí mật, tiềm năng để phát triển, giấc mơ để thực hiện. Nhà chữa lành gợi mở và khích lệ người khác. Nhà chữa lành làm bạn với giấc mơ. Nhà chữa lành nuôi dưỡng những ước mơ.

Hãy nhớ sức mạnh của bạn là để chữa lành!

Rachel Naomi Remen

Thiền Cùng Hà cảm ơn bạn đã đọc bài viết!

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply