2
42

LỐI THOÁT CHO TÂM HỒN

Lối thoát cho tâm hồn thông qua câu chuyện sau đây. Câu chuyện xảy ra vào năm tháng bạo lực cao trào giữa người Hồi Giáo và Ấn Giáo. Đứa con trai nhỏ của một người đàn ông  đã bị giết. Để trả thù, anh ta cũng đã giết chết một em bé. Nỗi tuyệt vọng của anh ta không những chẳng được hóa giải mà còn đẩy anh ta vào một địa ngục tâm hồn. Vì yêu mến Ghandi và không muốn mình gián tiếp thúc đẩy Ghandi đến cái chết tuyệt thực, anh ta đã tự nguyện bỏ vũ khí.

Người đàn ông giận dữ nói với Ghandi: Tôi đang trên đường đến địa ngục

Người đàn ông giận dữ nói với Ghandi: Tôi đang trên đường đến địa ngục

Một người đàn ông mặt mũi dữ tợn bước đến bên giường của Ghandi. Anh ta vứt lên người ông một mẩu bánh và nói:

-Đây! Hãy ăn đi!” Anh ta la lên: “Hãy ăn đi!”

Ghandi không nói năng gì chỉ nhìn anh ta kiên định. Anh ta tiếp tục:

– Tôi sắp đi đến địa ngục nhưng không phải là từ cái chết của linh hồn tôi.”

Ghandi trả lời:

-Chỉ có Đấng Sáng Tạo mới có thể quyết định ai đến địa ngục.”

Trong một thoáng dừng ngạc nhiên, anh ta thổ lộ:

-“Tôi đã giết chết một đứa trẻ. Tôi đã đập đầu nó vào tường.”

Ghandi khép mắt lại, thở nhẹ hỏi:

“Tại sao?”

Người đàn ông mắt ngấn nước trả lời:

“Chúng đã giết con trai tôi.” Anh ta giơ tay ra dấu chỉ con trai mình chỉ mới lớn ngang tầm cao thắt lưng mình rồi nói tiếp:

“Con trai tôi là một đứa trẻ Đạo Hồi.”

Nhìn anh ta một lát rồi Thong thả và rõ ràng, Ghandi nói:

“Tôi biết con đường ra khỏi địa ngục. Hãy tìm một đứa bé mồ côi người Hồi Giáo đã mất cả cha lẫn mẹ. Nó lớn như thế này này!” Ghandi vừa nói vừa đo chiều cao của đứa bé ngang với chiều cao mà người đàn ông nói về con mình rồi tiếp: “Anh hãy chăm sóc nó như thể là anh sinh thành ra nó.”

Người đàn ông nhìn trân trân vào Ghandi rồi từ từ đi giật lùi ra khỏi nơi mà Ghandi đang nằm.

Trích : Phim MANG LẠI THẾ GIỚI TỰ DO – Ghandi sản xuất năm 1982.

Câu chuyện trên cho thấy địa ngục cũng nằm trong tâm và Thiên đường cũng nằm trong tâm ta là vậy. Lối vào địa ngục cũng là lối tới thiên đường. Khi xem tới đoạn trên, Thiền Cùng Hà cảm thấy rất chạm. Nó lột tả rõ ràng sự tắc nghẽn của tâm hồn con người. Cảm xúc uất hận không được giải tỏa. Bạo lực tinh thần càng ngày thêm nặng nề. Cách giải tỏa chúng chính là cách giúp đỡ những con người bé bỏng khác. Nó là sự tự hàn gắn những tổn thương do chính mình gây nên.

“Sự tự hàn gắn chỉ diễn ra khi lòng thương nới rộng”

Còn đây là một câu chuyện khác.

Một người chị đáng mến của tôi mắt nhìn xa xăm khi chia sẻ. Chồng chị là một người tốt nhưng anh hay có lời lẽ quá thẳng thắn. Những lời ấy đôi lúc khiến chị cảm thấy bị tổn thương. Ai cũng mong muốn được đón nhận lời nói dịu dàng, dễ nghe và cảm thấy không được thấu hiểu với những lời lẽ thiếu tế nhị. Nếu liên tục sống trong bầu không khí tiêu cực ấy thì sự đè nén tâm hồn.

Nếu né tránh cảm xúc tiêu cực trong tình huống ấy lâu ngày chính chúng ta cũng trở nên tiêu cực. Nó không mang lại cho ta sức khỏe tinh thần và thể chất. Nếu không được thoải mái sống với chính mình thì dần dần tâm hồn con người chật hẹp lại.

Lúc buồn hay tổn thương hãy tìm đến một người bạn để chia sẻ. Nếu muốn, chị có thể lựa chọn một góc tĩnh tâm quen thuộc để xem trong lòng mình đang cảm thấy thế nào. Thở ra một hơi thở nhẹ nhàng. Khi lòng lắng dịu lại hãy chia sẻ cảm xúc ấy đối với đối tác của mình. Hãy hỏi anh ấy: “Bây giờ anh đã bình tâm chưa và có sẵn sàng nói chuyên với em không?” Lời đề nghị là sự chuẩn bị cho việc thổ lộ cảm xúc. Khi hai bên đều đã bình tâm thì càng dễ hiểu nhau. Hãy nói: “Lúc anh nóng, lời nói của anh làm em bị tổn thương.” Anh ấy rất biết ơn khi đón nhận những lời như vậy. Hãy nói để cho mình được lắng nghe. Đó là trách nhiệm và tình thương mà ta dành cho mình. Phản hồi về các xúc cảm giận, buồn, tổn thương rõ ràng sẽ làm nhẹ lòng.

Bộc lộ cảm xúc là một lối thoát cho tâm hồn.

“Hãy cho phép cảm xúc được bộc lộ. Đó là sự lành mạnh và là lối thoát cho tâm hồn.”

Nói là như vậy nhưng để bộc lộ được cảm xúc lại không dễ dàng. Sự khép kín ngăn một người nói ra cảm xúc. Cho phép những điều mới mẻ xuất hiện. Hãy nói: “Tôi sẵn sàng học cách bộc lộ cảm xúc lành mạnh.” hay “Tôi cho phép bản thân mình thay đổi.” Bạn không cần vội vã để có ngay một giải pháp. Chỉ cần mở lòng thì sự thay đổi sẽ xảy đến ở mức độ phù hợp với bạn tại thời điểm đó. Hãy quan tâm đến sự kháng cự thông qua ngôn ngữ nói của chính mình. Khi mình nói ra sự từ chối với người khác thông qua từ “không” thì có một điều rất tự nhiên ta nhấn một nút “không” đối với mình. Nút “không” này là một biểu hiện khác của sự kháng cự cả trong thể chất và tinh thần. Học cách lắng nghe được tiếng nói của sự kháng cự bên trong chính mình.

Rồi đến một lúc, giải pháp bất ngờ đến như câu chuyện dưới đây 🙂

Một ngày tháng tư năm 231 trước Công Nguyên,quốc vương Hieron triệu tập cuộc họi họp bất ngờ các quần thần: – Hôm nay trẫm mời các khanh tới đây không phải là để thương thuyết bàn kế an trị quốc dân,cũng không phải để nghiên cứu đối sách với sự bành trướng của La Mã,mà mong các khanh giải quyết một vấn đề khó khăn làm trẫm rất đau đầu! Quốc vương chỉ vào chiếc vương miện tỏa ra ánh vàng lấp lánh trên tay người hầu đứng bên mình,nói tiếp;

– Chiếc vương miện này mấy ngày trước đây là do trẫm giao 15 lạng vàng ròng cho thợ đúc thành. Tuy trọng lượng vẫn vậy nhưng trẫm hoài nghi tên thợ đó có thể lấy bớt một phần vàng,thế vào đó một kim loại nào đó. Cho nên, trẫm hi vọng các khanh có thể nghĩ ra cách gì hay kiểm tra xem thực hư ra sao, song nhất thiết không được làm hư hại cái vương miện này!

Lời quốc vương đã dứt. Các đại thần lo lắng nhìn nhau,chẳng ai cất nổi lên lời,họ đều cho rằng chẳng sao có thể làm nổi một việc như thế!

– Thưa bệ hạ theo ý thần trong thiên hạ chỉ có một người có thể giải quyết điều khó khăn làm bệ hạ băn khoăn!

– Ai vậy? – Quốc vương sốt ruột hỏi.

– Đó là Acsimet!

Quốc vương chợt nhớ ra: “Ở Syracut,mọi người nói là chẳng vấn đề khó nào mà Acsimet không giải đáp nổi sao? Giờ đây ngoài việc mời Acsimet tìm ra bí mật chiếc vương miện,hẳn trong nước chẳng tìm ra người thứ hai.”. Thế là quốc vương ra lệnh cho người hầu:

– Truyền chỉ, triệu ngay Acsimet vào cung!

Acsimet vào triều.Nghe xong yêu cầu của quốc vương,biết rằng đây là một vấn đề rất khó giải quyết, Acsimet nói:

– Xin bệ hạ cho thần một ít ngày suy nghĩ, thử nghiệm.

Quốc vương Hieron đương nhiên là chấp nhận, bởi ông tin Acsimet .

Acsimet nhận chiếc vương miện đem theo về nhà. Chiếc vương miện đẹp tuyệt vời đó đâu ngờ lại khiến ông đau đầu suy nghĩ đêm ngày.

Thời gian cứ ngày qua ngày trôi đi, Acsimet vẫn không tìm ra cách gì hữu hiệu. Ông gầy sọp đi, hai mắt hõm sâu, đôi lông mày luôn nhíu lại, quên đêm, quên ngày, ngồi trước bàn cát vẽ vẽ, xóa xóa, khiến người vợ của ông vô cùng lo lắng.

Đã 2 tháng trôi qua Acsimet vẫn chưa tìm ra kết quả nào! Một hôm vào sáng sớm, quốc vương Hieron giáng chỉ truyền Acsimet vào cung. Người vợ nhìn thấy chồng đầu tóc rối bời, tớp túa mồ hôi.bèn khuyên chồng vào tắm ở bồn tắm.

              Acsimet đã tìm lối thoát cho tâm hồn mình ở trạng thái thư giãn

Acsimet đã tìm lối thoát cho tâm hồn mình ở trạng thái thư giãn

Acsimet vừa đi vào bồn tắm vừa nghĩ ngợi.khi cởi bỏ quần áo,dìm mình trong bồn chứa đầy nước sạch,ý nghĩ ông vẫn tập trung ở việc “bí mật chiếc vương miện là ở chỗ nào? Làm sao tìm ra nó?”. Bỗng ông chú ý tới có một phần nước của bồn tắm trào ra khi ông dìm mình trong bồn tắm. Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu ông khiến ông hét tướng lên:

– Ơ rê ca! Ơ rê ca (Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi)

Và rồi ông nhảy ra khỏi bồn tắm, chạy vọt ra đường,mừng rỡ khôn tả. Mãi khi thấy người đi đường cứ chỉ chỉ trỏ trỏ,  ông mới tỉnh ra là trên người mình chẳng có gì, vội quay về nhà.

Một giờ sau, Acsimet ăn mặc chỉnh tề, đầu óc phấn chấn vào bái kiến quốc vương.

-Thưa bệ hạ thần đã tìm ra cách rất đơn giản để tìm ra bí mật của chiếc vương miện!

-Mau nói, mau nói!-Quốc vương Hieron vui sướng giục. Khi đó Acsimet mới gọi người đưa tới 3 vật: một tảng sắt, một tảng vàng ròng, và chiếc vương miện. Cả 3 vật có trọng lượng bằng nhau. Ông lần lượt cho nhúng ngập chúng vào một chiếc bình được đổ đầy nước, và đo lượng nước trào ra.

Kết quản là lượng nước trào ra khi nhúng ngập chiếc vương miện nhiều hơn khi nhúng ngập tảng vàng, ít hơn tảng sắt

Acsimet giải thích:

– Đáp án chính là đây! Chiếc vương miện không phải bằng toàn vàng ròng, cũng không phải bằng sắt! Khi thợ kim hoàn làm chiếc vương miện này chắc chắn đã trộn không ít bạc vào trong vàng!

Lý lẽ đanh thép của Acsimet khiến tên thợ kim hoàn hết đường chối cãi, phải thú nhận là đã thay một lượng bạc vào để đúc chiếc vương miện.

Nhưng điều làm cho mọi người cười ra nước mắt là: Acsimet quá phấn khởi, vội vàng nhảy ra khỏi bể tắm và vừa chạy trần truồng như nhộng trước mắt nhiều người, vừa hét tướng lên: “Eureka! ( tức đã tìm ra rồi!).

“Giải pháp đến thường đến trong những trạng thái thư giãn và bất ngờ nhất 🙂 .  “

Câu chuyện trên minh họa rằng khi một người sẵn sàng để thay đổi mình thì anh ta sẽ bắt đầu đặt những câu hỏi cho chính vấn đề đó. Acsimet đã tìm ra giải pháp trong trạng thái thư giãn, thả lỏng với rất nhiều thông tin được tổng hợp. Lối thoát cho tâm hồn lúc này đến bất ngờ nhưng không tự nhiên mà có. Tâm thế sẵn sàng và chuẩn bị này sẽ dẫn đến việc tìm hiểu và thu thập thông tin liên quan. Thời gian dành để thu thập thông tin này càng lớn bao nhiêu thì càng đến gần sự sáng tỏ. Giải pháp chính là kết quả của một thời gian dài chuẩn bị.

Xem thêm: https://thiencungha.com/muc-dich-tam-linh-cua-cong-viec.html

https://www.youtube.com/watch?v=GhT90uYPwrc

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết của Thiền Cùng Hà. Bài viết không thay thế các tham vấn tâm lý của bác sĩ đối với những vấn đề riêng của bạn. 

Show Comments

No Responses Yet

Leave a Reply